Chuyện lạ: Phát hiện hình phật in trên vỏ con trai giống như PHẬT QUAN ÂM hiển linh

0
86

Hình phật in trên vỏ con trai là trường hợp xảy ra ở Trung Quốc. Một người đã phát hiện hình phật in trên vỏ con trai khi chế biến thức ăn.
Hình phật in trên vỏ con trai được người vợ của ông Ho ở Giang Tây, Trung Quốc phát hiện khi chế biến thức ăn.

Ông Ho cho biết, con trai này ông đã mang về từ một cơ sở chuyên sản xuất ngọc ở Quảng Đông.

Ông Ho chia sẻ, khi vợ ông mở con trai ra và lấy phần thịt bên trong để làm thức ăn, tuy nhiên cố ấy đã nhận ra có điều gì đó ở vỏ con vật này. Khi nhìn kỹ, vợ ông mới nhận ra đó là hình phật Quan Âm.

Hình phật in trên vỏ con trai có khả năng do những người nuôi dùng phương thức cấy ngọc trên thân trai. Bức tượng cao khoảng 11 cm và chiều rộng 6 cm, đầu, tay và đặc điểm khuôn mặt rất rõ ràng hình phật Quan Âm.

Theo Ngoisao.vn
Thương tâm bé gái 11 tuổi đang trên đường đi học bị xe tải cán ngang người phải cắt bỏ vùng kín, hậu môn
Nhà có 3 con thì 2 con bị câm bẩm sinh, niềm hi vọng duy nhất của vợ chồng này dành cho cô con gái đầu lòng thì lại không may bị tai nạn nguy kịch vì bị xe tải cán qua người khi đang trên đường đi học.
Buổi chiều kinh hoàng

Vụ tai nạn thương tâm xảy ra vào khoảng 13h30 ngày 15/12/2017, em Lê Thị Quỳnh Như (11 tuổi, ngụ thôn 11, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh) đang trên đường đi học. Khi đang lưu thông bằng xe đạp trên con đường liên xã thì bất ngờ em bị chiếc xe tải chở gỗ chạy cùng chiều tông phải.

Toàn bộ phần mông, chân phải, bộ phận sinh dục, hậu môn của Như bị dập nát sau khi xe tải cán qua người

Cú tông mạnh khiến Như ngã nhào ra đường, bị xe tải nuốt chửng. Phần mông và toàn bộ chân trái của Như bị bánh xe tải cán nát bét.

Nạn nhân sau đó được chuyển gấp đến bệnh viện đa khoa tỉnh Hà Tĩnh cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. Chân phải bị gãy nát hoàn toàn. Phần mông, xương chậu, bộ phận sinh dục, hậu môn dập nát. Sau một ngày điều trị, nhận thấy vết thương của Như quá nặng, ảnh hưởng đến tính mạng nên bác sỹ đã chuyển em ra bệnh viện Việt Đức điều trị.

Sau gần 10 ngày trong tình trạng hôn mê sâu, Như đã tỉnh lại. Bác sỹ đã tiến hành phẫu thuật, khắc phục chân phải cho Như. Riêng bộ phận sinh dục, bộ phận hậu môn không còn khả năng phục hồi. Bác sỹ đang cố gắng tiến hành phẫu thuật gắn hậu môn nhân tạo.

Phần mông của Như đang trong quá trình hoại tử, các lớp thịt thối ăn sâu vào bên trong, mùi hôi thối bốc nên nồng nặc, rất khó chịu. Để không bị nhiễm trùng đường máu, ảnh hưởng đến tính mạng, bác sỹ đã nhiều lần phẫu thuật lọc bỏ những phần thịt thối ra khỏi cơ thể. Phần ruột phía bụng dưới bị tổn thương nặng.

Dù đã qua cơn nguy kịch nhưng cơ thể của Như đang bị hoại tử dần

Hiện tại, Như đang được chăm sóc và điều trị tại phòng 504, khoa phẫu thuật nhi, lầu 5, bệnh viện Việt Đức. Dù đã qua cơn nguy kịch nhưng bác sỹ chưa thể nói trước được điều gì, khả năng phục hồi rất thấp, thời gian điều trị rất lâu dài, chi phí tốn kém.

Hoàn cảnh éo le của gia đình 3 người con thì 2 con bị câm bẩm sinh

Vợ chồng anh Lê Quang Nga (38 tuổi) và chị Dương Thị Chiên (37 tuổi) có 3 người con. Như là con gái đầu trong gia đình.

Trước khi gặp nạn, Như đang là học sinh lớp 6, trường THCS Phan Đình Giót. Sau Như còn 2 người em (1 trai, 1 gái) em 7 tuổi, em 3 tuổi nhưng cả hai đều chịu chung số phận bất hạnh khi bị câm bẩm sinh. Dù đã được đưa đi khắp nơi điều trị nhưng vẫn chưa có hi vọng.

Ngoài Như còn hai em bị câm bẩm sinh, không có tiền chữa trị

“Sinh được 3 đứa con thì hai con sau mãi vẫn không biết nói. Niềm hi vọng vợ chồng tôi dành trọn cho con Như. Giờ con gặp nạn nguy kịch như thế này tôi cũng không biết hi vọng vào đâu để sống nữa. Vợ chồng tôi nghèo khó nhưng ăn ở không đến nỗi, vậy mà ông trời không có mắt, không chịu thương, bắt cả đàn con tôi phải gánh chịu quá nhiều bất hạnh khi tuổi đời của chúng còn quá nhỏ”, gạt nước mắt, chị Chiên trải lòng.

Gia đình chị Chiên thuần nông nghèo khó, con lại mắc bệnh. Dù làm cả mẫu ruộng, bươn chải làm thuê làm mướn khắp nơi nhưng những đồng tiền tích góp được cũng lần lượt đội nón ra đi sau những lần đưa con đi bệnh viện. Gia đình chị luôn lâm vào cảnh thiếu trước hụt sau.

Ngày gặp nạn, để có hàng trăm triệu đồng trang trải viện phí, thuốc thang cho con, vợ chồng chị phải nhờ anh em họ hàng chạy vạy, vay mượn khắp nơi mới có được.

“Nhìn con nằm đó gồng mình chống chọi đau đớn, những lớp thịt trong cơ thể thối dần mà lòng tôi như dao cắt. Bác sỹ bảo trước mắt phải giành lấy sự sống cho con, còn con có cơ hội đi lại hay không cũng chưa thể nói trước. Bộ phận sinh dục, hậu môn của con cũng chẳng còn, con tôi biết sống thế nào đây”, anh Nga chia sẻ trong nước mắt.

Hình ảnh bé Như trước khi gặp nạn

Từ ngày con gái gặp nạn, vợ chồng chị Chiên túc trực bên con tại bệnh viện. Bố mẹ chồng đều sớm qua đời nên hai con nhỏ của chị phải nhờ người chị ruột của chị Chiên chăm sóc. Nhìn tương lai của đàn con mịt mờ, kinh tế kiệt quệ, vợ chồng chị Chiên chỉ biết tự an ủi mình để cố gắng làm chỗ dựa cho con.

Ông Lê Quang Bình (trưởng thôn 11) cho biết, cuộc sống gia đình chị Chiên vốn khó khăn. Nhưng kể từ ngày bé Như gặp nạn, họ càng thêm túng quẫn. Hai đứa em Như lại mắc bệnh dù một cháu đã 7 tuổi, cháu 3 tuổi mà vẫn chưa biết nói. Hoàn cảnh gia đình chị Chiên đang cần lắm sự chung tay giúp đỡ của các cấp, ban ngành, các nhà hảo tâm xa gần.

Trung Hiếu
Cứ đem lòng dân mà đo vận nước
“Nếu tình hình tham nhũng và suy thoái không được loại trừ, Đảng này, chế độ này, đất nước này sẽ đi về đâu?” – nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đặt vấn đề.


Nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang – Ảnh tư liệu Tuổi Trẻ

“Nếu tình hình tham nhũng và suy thoái không được loại trừ, Đảng này, chế độ này, đất nước này sẽ đi về đâu? Người chép sử không bao giờ viết chữ “nếu”. Chính vì vậy mà ngay lúc này, Đảng và những người nắm giữ vai trò chèo lái đất nước phải kiên quyết hành động”.Nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nói

Tuổi Trẻ trân trọng giới thiệu bài viết của nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang vừa gửi đến trong mục Gặp gỡ đầu tuần hôm nay*.

Trải qua mấy nghìn năm dựng và giữ nước, dân tộc ta đã viết nên những trang sử hào hùng. Nhưng cũng trên chặng đường dài hàng chục thế kỷ ấy, dân tộc ta cũng từng nếm trải biết bao nỗi cay đắng, gian truân.

Lịch sử không chỉ là những cái đã qua, mà còn là người thầy dạy cho chúng ta hiểu hiện tại và giúp chúng ta dự báo cả tương lai. Những bài học từ lịch sử còn giúp chúng ta tự nhận thức chính mình…

Ngẫm nghĩ về đất nước thịnh, suy

Nhiều năm công tác tại đất Thăng Long ngàn năm văn hiến, tôi thường đi ngang qua Hoàng thành, qua Hồ Tây, khi sáng sớm tinh sương hay lúc chiều nắng tắt. Có lúc tôi dừng lại bên những dấu tích của thời đại vàng son Lý – Trần, hoặc ngắm nhìn Hồ Tây sương khói, ngẫm nghĩ về những thời kỳ thịnh, suy của đất nước, về những lẽ hưng vong của thời cuộc.

Cứ mỗi lần như vậy, trong đầu tôi lại thoáng hiện lên câu thơ “Người lính già đầu bạc, kể mãi chuyện Nguyên Phong” (Bạch đầu quân sĩ tại, vãng vãng thuyết Nguyên Phong) trong bài thơ Xuân nhật yết Chiêu Lăng (Ngày xuân thăm Chiêu Lăng) của vua Trần Nhân Tông.

Câu chuyện thời Nguyên Phong phá giặc Mông Cổ, trận đánh của người Việt làm kinh động thế giới, vẫn luôn được các lão chiến binh kể lại cho con cháu và trở thành điểm tựa sức mạnh để quân dân Đại Việt tiếp tục thắng cường địch Nguyên – Mông lần hai, lần ba.

Lịch sử luôn có một sức mạnh như thế! Những giây phút thả mình vào lịch sử cũng đã hình thành trong tôi nhiều suy nghĩ và hành động.

Vừa may, khi có anh bạn vong niên tặng bộ tiểu thuyết lịch sử Bão táp triều Trần của nhà văn Hoàng Quốc Hải, tôi đọc và thấy nhiều điều tâm đắc. Tiểu thuyết là sáng tạo của nhà văn, nhưng nó phản ánh thực tại đời sống và mang lại những chiêm nghiệm quý giá.

Nhân vật Hoàng tiên sinh trong Bão táp triều Trần nói với Đức ông Trần Thủ Độ: trì quốc chứ không phải trị quốc; trì quốc khó hơn nhiều, làm được điều đó mới đảm bảo được sự lâu bền, mới là sáng nghiệp tổ tông. Giữ nước là công việc của trăm họ, của muôn dân, còn trị nước chỉ là công việc của một số ít người.

Triều đình nào cũng thế, vua nào cũng vậy, lập thân, lập quốc bằng nhiều con đường khác nhau, nhưng khi đã nắm quyền tất thảy đều phải xây dựng tính Chính Danh: khi nhà Trần soán ngôi nhà Lý ấy là bởi nhà Lý lúc ấy đã mạt, không còn điều khiển, kiến thiết được quốc gia, giặc giã nổi lên khắp nơi, ngoại bang nhòm ngó.

Nhà Trần lên ngôi định đoạt, cơ đồ vững như bàn thạch ấy là bởi xã hội lấy lại được thế quân bình, dân chúng an cư, lạc nghiệp, triều đình tựa được vào lòng dân. Cứ đem lòng dân mà đo vận nước thì luôn chính xác.

Không đan xen tình riêng vào việc công

Năm 1258, sau hơn 30 năm xác lập vương triều, Trần Thái Tông, hoàng đế đầu tiên của nhà Trần, đã cùng với tôn thất vực dậy được một dân tộc vốn ốm yếu, loạn lạc giai đoạn cuối đời Lý Huệ Tông, trở thành một cường quốc được lân bang nể trọng, đủ sức lãnh đạo toàn dân đánh bại đạo quân Mông Cổ hùng mạnh.

Kỳ tích đánh bại đế quốc Nguyên – Mông dưới triều Trần không dừng lại ở đó. Năm 1285 và 1288, đội quân bách chiến bách thắng, vó ngựa giẫm nát khắp Á – Âu Nguyên – Mông đã phải dừng lại và thảm bại trước quân và dân nhà Trần.

Thắng lợi của Đại Việt trước đại quân của một đế chế hùng mạnh vào bậc nhất thế giới thời bấy giờ đã cho thấy sức mạnh vô địch của nhân dân ta và chỉ ra một chân lý của lịch sử dân tộc là một khi đã trên dưới đồng lòng, anh em hòa thuận, cả nước góp sức (lời Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn) thì không kẻ thù nào có thể khuất phục được dân tộc ta.

Dù là nhân vật lịch sử đem đến nhiều tranh cãi, nhưng Trần Thủ Độ cũng nổi tiếng đức độ, công tư phân minh, biết nghe lời phải trái, cương trực. Khi là thái sư thống quốc, trụ cột triều đình, ông đã lệnh chặt ngón chân để phân biệt cháu của vợ mình là Linh Từ Quốc mẫu với những tiểu quan nhỏ khác, vì kẻ này nhờ Quốc mẫu xin một chân Câu đương, một chức dịch nhỏ ở làng xã, khiến kẻ này kêu van mãi mới được tha.

Đây là người đặt lợi ích quốc gia lên trên hết, không đan xen tình riêng vào việc công. Cũng vẫn nhân vật Hoàng tiên sinh trong Bão táp triều Trần đã khuyên Trần Thủ Độ trước khi chia tay rằng việc tối kỵ là chỉ san định những điều có lợi riêng cho các người cầm quyền, mà thiệt hại cho dân chúng, đấy sẽ là đầu mối của sự loạn.

Tránh được việc tối kỵ đó đã giúp cho nhà Trần kéo dài 175 năm, nhưng hỡi ôi, cũng vì không làm được điều răn dạy đó mà Trần triều rốt cục cũng bị sụp đổ… Âu cũng là bài học cho hậu thế.
Hơn 100 năm kể từ vị hoàng đế đầu tiên của Trần triều, vào buổi sáng sớm cái ngày mà quan Tư nghiệp Quốc Tử giám Chu An (Chu Văn An), bậc quốc sư dạy dỗ cho hai hoàng đế Hiến Tông và Dụ Tông, phải chấm tay áo gạt nước mắt, treo mũ ở cửa Huyền Vũ rồi về quê dạy học, kinh thành Thăng Long vẫn vắng lặng.

Tờ sớ mà ông liều thân xin chém đầu 7 tên gian thần đầu triều vẫn nằm im đâu đó trong mật viện hay trên long án… Đó cũng là cái ngày báo hiệu cho sự lung lay và sụp đổ của vương triều Trần từng một thời rực rỡ.

Đại Việt sử ký toàn thư chép: Dụ Tông ham chơi bời, lười chính sự, quyền thần nhiều kẻ làm trái phép nước, An khuyên can Dụ Tông không nghe, bèn dâng sớ xin chém 7 tên nịnh thần, đều là những kẻ quyền thế được vua yêu. Người bấy giờ gọi là Thất trảm sớ. Sớ dâng lên nhưng không được trả lời, ông liền treo mũ về quê.

Đại Việt sử ký cũng ghi nhận dù không làm quan nữa nhưng Chu Văn An vẫn nặng lòng với vận nước, mỗi khi có triều hội lớn ông lại về kinh sư; những dịp ấy vua thường muốn trao cho ông tham gia chính sự, song ông nhất quyết không nhận, vật phẩm ban tặng thì thường đem cho lại người khác.

Tiên nhân đã dạy qua câu đối Tết: Tri túc tâm thường lạc, vô cầu phẩm tự cao (biết là đủ, không tham lam thì tâm lúc nào cũng tĩnh tại, không xin xỏ thì phẩm giá tự nó đã cao trọng) là vậy.


Đền Thái Vi ở cố đô Hoa Lư, Ninh Bình, gắn liền với lịch sử triều đại nhà Trần – Ảnh: HUỲNH THU DUNG

Nguyên nhân suy vong

Cơ đồ mà thái sư Trần Thủ Độ dày công khai môn dựng nghiệp, trải các đời vua Trần thống lĩnh toàn dân đoàn kết ba lần đánh bại Nguyên – Mông, tiếc thay, lại rơi vào tay Dụ Tông, bậc quân vương hoang dâm xa xỉ.

Dẫu cho tôi có làm đúng phận tôi trung, nhưng vua không còn thực hiện phận làm vua sáng, ghét bỏ người hiền, không ưa lời nói thẳng, trọng dụng kẻ bất tài, để gian thần lộng hành, tham nhũng tràn lan… thì cái Danh đã không còn Chính nữa. Mạt lộ không còn xa.

Nhìn lại lịch sử, các triều đại trị quốc tuy có khác nhau nhưng sự suy vong nói như Chu An, đều có nguyên nhân giống nhau như khuôn đúc, từ chỗ “không ưa lời nói thẳng, ghét người hiền, bỏ người tài, khinh dân, nghi ngờ kẻ sĩ, trọng dụng kẻ bất tài, vô đạo”.

Dụ Tông chết (1369) để lại di họa, nhà Trần tồn tại thêm 31 năm với 5 đời vua, đến năm 1400 mất vào tay nhà Hồ. Nhà Hồ sau khi giành ngôi báu làm được không ít việc, nhưng được Nước mà không được Dân nên cũng chẳng giữ được bao lâu, chỉ vỏn vẹn 7 năm rồi lại để đất nước rơi vào tay giặc Minh.

Ở giai đoạn lịch sử đất nước tiếp theo, không giống với nhà Trần và nhà Hồ, nhà Lê bước lên vũ đài chính trị trên cơ sở thắng lợi của sự nghiệp kháng chiến chống quân Minh xâm lược. Các lãnh tụ nghĩa quân được xem như những vị cứu tinh đưa dân tộc thoát khỏi họa làm nô lệ cho ngoại bang.

Như một lẽ đương nhiên, triều đại do những người anh hùng lập ra được nhân dân tôn thờ như những giá trị thiêng liêng. Triều Lê với những vị hoàng đế anh minh như Lê Thánh Tông, người lệnh cho danh sĩ Thân Nhân Trung soạn văn bia với câu “Hiền tài là nguyên khí quốc gia”, đã dựa vào các nhân tài để tạo dựng hàng loạt những giá trị văn hiến truyền lại cho đời sau, đưa Đại Việt lên hàng cường quốc trong khu vực.

Vậy nhưng chính triều đại ấy rồi cũng sụp đổ hoàn toàn vào cuối thế kỷ XVIII. Con đường đi tới quyền lực và đưa đất nước lên tới đỉnh cao hưng thịnh của các triều đại rất khác nhau, nhưng nguyên nhân suy vong thì chẳng khác nhau là mấy. Đó là do tài năng yếu kém và đạo đức suy đồi của những người cầm quyền.

Tiếp tục phanh phui, gột rửa nhem nhuốc, tiêu cực

Hôm nay chúng ta bước sang một năm mới với một tâm trạng tươi tắn, niềm tin trong nhân dân đã trở lại, sức khỏe nền kinh tế có phần hồi phục, vị thế đất nước được lan tỏa rộng rãi. Nhìn lại năm ngoái, phải khẳng định một điều, những gì Đảng ta đã làm trong công tác cán bộ và xây dựng Đảng là đúng với mong muốn và nguyện vọng của toàn dân.

Cũng cần khẳng định rằng việc phanh phui, gột rửa những nhem nhuốc, tiêu cực sẽ không dừng lại, mà từ đây, với niềm tin đã được xốc dậy, cả đất nước sẽ đồng lòng, chung sức diệt trừ giặc nội xâm.

Chẳng phải trong nhân dân, trong mỗi đảng viên đã luôn bất bình và phẫn nộ trước nạn tham nhũng, suy thoái? Chẳng phải chúng ta đã chứng kiến những kẻ có lòng tham vô đáy lợi dụng kẽ hở của chính sách, lạm dụng quyền lực để móc túi nhân dân, rồi chính những kẻ đó và bè cánh lại tìm mọi cách để “chui sâu, leo cao” hơn nhằm bảo đảm cho khối tài sản ăn cắp đó tiếp tục sinh sôi, nảy nở?

Nếu tình hình tham nhũng và suy thoái không được loại trừ, Đảng này, chế độ này, đất nước này sẽ đi về đâu? Người chép sử không bao giờ viết chữ “nếu”. Chính vì vậy mà ngay lúc này, Đảng và những người nắm giữ vai trò chèo lái đất nước phải kiên quyết hành động.

Nhân dân luôn đứng bên cạnh Đảng, đồng lòng đi theo Đảng bằng cả lý trí và trái tim để thực hiện đến cùng cuộc đấu tranh này. Mỗi chúng ta rồi đây đều phải đứng trước sự phán xét công bằng của lịch sử, của dân tộc.

Với niềm tin đó, chúng ta cùng phấn khởi bước sang năm Mậu Tuất 2018.

5 nguy cơ dẫn đến quốc gia suy vong

Vào thời Lê Trung Hưng, nhà bác học Lê Quý Đôn (1726-1784) có tổng kết 5 nguy cơ dẫn đến quốc gia suy vong là: Trẻ không kính già, trò không trọng thầỵ, binh kiêu tướng thoái, tham nhũng tràn lan, sĩ phu ngoảnh mặt.

Cả 5 điều ấy đều là những yếu tố bên trong. Dân tộc Việt Nam không bao giờ sợ giặc ngoại xâm, chỉ sợ những người cầm quyền không đủ dũng khí để tự sửa mình, để thực hành nghiêm khắc nội bộ.

Tìm hiểu lịch sử là con đường đưa chúng ta đến với kho tàng những kinh nghiệm vô giá mà cha ông ta đã đúc kết bằng cả mồ hôi và xương máu.
Theo tuoitre

Facebook Comments

VIẾT NHẬN XÉT:

Please enter your comment!
Please enter your name here